Album CHRISTOPHE: Bài KHÔNG của NS Ng.Ánh 9 những năm 70 thế kỷ 20 cũng rất thịnh hành ở miền Nam thời đó qua giọng ca Elvis Phương, theo tác giả, cũng đã lấy nguồn cảm hứng từ bài JE NE T'AIME PLUS.Bài này tự thâu ở nhà, tất nhiên không hay bằng ca sĩ và phòng thâu âm chuyên nghiệp.Chủ yếu thích thì hát thôi.Bài này nhảy Rumba thật là tuyệt.
9 tháng 4, 2012
Je ne t'aime plus-Đỗ Phước Thanh
Album CHRISTOPHE: Bài KHÔNG của NS Ng.Ánh 9 những năm 70 thế kỷ 20 cũng rất thịnh hành ở miền Nam thời đó qua giọng ca Elvis Phương, theo tác giả, cũng đã lấy nguồn cảm hứng từ bài JE NE T'AIME PLUS.Bài này tự thâu ở nhà, tất nhiên không hay bằng ca sĩ và phòng thâu âm chuyên nghiệp.Chủ yếu thích thì hát thôi.Bài này nhảy Rumba thật là tuyệt.
6 tháng 4, 2012
VANG BÓNG MỘT THỜI
VANG BÓNG MỘT THỜI
Trong hình là rạp xi nê Lodo, nằm ở ngã tư Quang Trung-Y Jut, có mặt rất sớm ở BMT cùng với rạp Tường Hiệp vào những năm 50 của thế kỷ 20.Lúc bấy giờ quảng cáo phim là những tấm pa nô lớn vẽ bằng sơn màu, vào mua vé xem phim phát một tờ giấy in tóm lược cốt truyện, quảng cáo cho phim tuần sau.
Nhớ những năm đầu gia đình từ Savannakhet, Lào về lại VN, đi hết Huế ,Đà Nẳng để tìm chốn nương thân, cuối cùng lên BMT,1958, vào học lớp Tư (lớp 2) trường Nam Nguyễn Công Trứ ( bây giờ đã thành khu KD) trể mất một năm.Những năm đó, mới 7-8 tuổi, thèm coi xi nê lắm nhưng không có tiền nên thường đứng lãng vãng trước rạp, chờ người nào đi một mình là tới níu tay xin đi kèm.Nhiều hôm cũng vào được nhưng dần dần soát vé quen mặt nên thấy mình là tống cổ ra nhưng vẫn cứ lì, hôm nào may mắn khách đông ,chen lấn hoặc thay bảo vệ là mình vẫn vào được.Không biết trong hình nầy có mình đang đứng rình đâu đó không.
Trong hình là rạp xi nê Lodo, nằm ở ngã tư Quang Trung-Y Jut, có mặt rất sớm ở BMT cùng với rạp Tường Hiệp vào những năm 50 của thế kỷ 20.Lúc bấy giờ quảng cáo phim là những tấm pa nô lớn vẽ bằng sơn màu, vào mua vé xem phim phát một tờ giấy in tóm lược cốt truyện, quảng cáo cho phim tuần sau.
Nhớ những năm đầu gia đình từ Savannakhet, Lào về lại VN, đi hết Huế ,Đà Nẳng để tìm chốn nương thân, cuối cùng lên BMT,1958, vào học lớp Tư (lớp 2) trường Nam Nguyễn Công Trứ ( bây giờ đã thành khu KD) trể mất một năm.Những năm đó, mới 7-8 tuổi, thèm coi xi nê lắm nhưng không có tiền nên thường đứng lãng vãng trước rạp, chờ người nào đi một mình là tới níu tay xin đi kèm.Nhiều hôm cũng vào được nhưng dần dần soát vé quen mặt nên thấy mình là tống cổ ra nhưng vẫn cứ lì, hôm nào may mắn khách đông ,chen lấn hoặc thay bảo vệ là mình vẫn vào được.Không biết trong hình nầy có mình đang đứng rình đâu đó không.
VANG BÓNG MỘT THỜI
VANG BÓNG MỘT THỜI
Trong hình là rạp xi nê Lodo, nằm ở ngã tư Quang Trung-Y Jut, có mặt rất sớm ở BMT cùng với rạp Tường Hiệp vào những năm 50 của thế kỷ 20.Lúc bấy giờ quảng cáo phim là những tấm pa nô lớn vẽ bằng sơn màu, vào mua vé xem phim phát một tờ giấy in tóm lược cốt truyện, quảng cáo cho phim tuần sau.
Nhớ những năm đầu gia đình từ Savannakhet, Lào về lại VN, đi hết Huế ,Đà Nẳng để tìm chốn nương thân, cuối cùng lên BMT,1958, vào học lớp Tư (lớp 2) trường Nam Nguyễn Công Trứ ( bây giờ đã thành khu KD) trể mất một năm.Những năm đó, mới 7-8 tuổi, thèm coi xi nê lắm nhưng không có tiền nên thường đứng lãng vãng trước rạp, chờ người nào đi một mình là tới níu tay xin đi kèm.Nhiều hôm cũng vào được nhưng dần dần soát vé quen mặt nên thấy mình là tống cổ ra nhưng vẫn cứ lì, hôm nào may mắn khách đông ,chen lấn hoặc thay bảo vệ là mình vẫn vào được.Không biết trong hình nầy có mình đang đứng rình đâu đó không.
Trong hình là rạp xi nê Lodo, nằm ở ngã tư Quang Trung-Y Jut, có mặt rất sớm ở BMT cùng với rạp Tường Hiệp vào những năm 50 của thế kỷ 20.Lúc bấy giờ quảng cáo phim là những tấm pa nô lớn vẽ bằng sơn màu, vào mua vé xem phim phát một tờ giấy in tóm lược cốt truyện, quảng cáo cho phim tuần sau.
Nhớ những năm đầu gia đình từ Savannakhet, Lào về lại VN, đi hết Huế ,Đà Nẳng để tìm chốn nương thân, cuối cùng lên BMT,1958, vào học lớp Tư (lớp 2) trường Nam Nguyễn Công Trứ ( bây giờ đã thành khu KD) trể mất một năm.Những năm đó, mới 7-8 tuổi, thèm coi xi nê lắm nhưng không có tiền nên thường đứng lãng vãng trước rạp, chờ người nào đi một mình là tới níu tay xin đi kèm.Nhiều hôm cũng vào được nhưng dần dần soát vé quen mặt nên thấy mình là tống cổ ra nhưng vẫn cứ lì, hôm nào may mắn khách đông ,chen lấn hoặc thay bảo vệ là mình vẫn vào được.Không biết trong hình nầy có mình đang đứng rình đâu đó không.
5 tháng 4, 2012
Uống rượu - Thơ Bùi Giáng
Uống rượu-Thơ Bùi Giáng
Uống xong ly rượu cuối cùng
Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên
Uống như uống nước ngọc tuyền
Uống xong ly rượu cuối cùng
Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên
Uống như uống nước ngọc tuyền
Uống rượu - Thơ Bùi Giáng
Uống rượu-Thơ Bùi Giáng
Uống xong ly rượu cuối cùng
Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên
Uống như uống nước ngọc tuyền
Từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau
Uống xong ly rượu cùng nhau
Hẹn rằng mai sẽ quên nhau muôn đời
Em còn ở lại vui chơi
Suốt năm suốt tháng suốt nơi lan tràn
Riêng anh về suốt suối vàng
Trùng phùng Lý Bạch nghênh ngang Tản Đà
Em còn ở với sơn hà
Anh còn mất hút gần xa mất hoài.
hóa điên, trở thành một gã cuồng khấu vô vọng? (Ng.Hữu Hồng Minh)
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?
Ta đi còn gởi đôi dòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù"
(Mưa nguồn-Bùi Giáng)
NS Trịnh Công Sơn, 9.5.1999, viết tặng bạn thơ khi Bùi Giáng mất được mấy tháng.
Thi nhân vĩnh viễn chân trời ấy
Đảo điên điên đảo bụi trần gian
Từ ấy tôi buồn như cỏ dại
Buồn vì một chút bụi lang thang
Những năm 1971-1973 , thường gặp nhà thơ Bùi Giáng lang thang trên đương Lê Văn Duyệt, bây giờ là CMT8,chỉ biết ông là nhà thơ Bùi Giáng,chưa đọc được bài thơ nào của ông.Nhìn bộ dạng như một gã hành khất say, không ai nghĩ đó là Bùi Giáng. Đọc bài thơ Uống rượu ,chợt nhớ tới Đ.V.Thành ,em cột chèo,Thành quê Vĩnh Long, không làm thơ nhưng có mấy lần uống với anh em vài ly lại ca Vọng cổ thật là mùi.
L'ADIEU
Guillaume Apollinaire [ 28 August 1880 - 09 November (1918) ]
J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps Brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends.
Nhà thơ Bùi Giáng dịch
Lời vĩnh biệt
1)
Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...
Nhà thơ Bùi Giáng còn khai triển và tiếp tục viết sang bài thứ hai.
2)
Đã hái nhành kia một buổi nào
Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao
Thu còn sống sót đâu chăng nữa
Người sẽ xa nhau suốt điệu chào
Anh nhớ em quên và em cũng
Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh
Thời gian đất nhạt mờ năm tháng
Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam.
Và tiếp tục dịch thoát ý sang bài thứ ba.
3)
Mùa thu chiết liễu nhớ chăng em?
Đã chết xuân xanh suốt bóng thềm
Đất lạnh qui hồi thôi hết dịp
Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên
Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường
Nhành hoang thạch thảo ngậm mùi vương
Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại
Thạch thượng khuê đầu nguyệt diểu mang.
Góp nhặt , tháng 4 năm 2012...
Uống xong ly rượu cuối cùng
Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên
Uống như uống nước ngọc tuyền
Từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau
Uống xong ly rượu cùng nhau
Hẹn rằng mai sẽ quên nhau muôn đời
Em còn ở lại vui chơi
Suốt năm suốt tháng suốt nơi lan tràn
Riêng anh về suốt suối vàng
Trùng phùng Lý Bạch nghênh ngang Tản Đà
Em còn ở với sơn hà
Anh còn mất hút gần xa mất hoài.
hóa điên, trở thành một gã cuồng khấu vô vọng? (Ng.Hữu Hồng Minh)
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?
Ta đi còn gởi đôi dòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù"
(Mưa nguồn-Bùi Giáng)
NS Trịnh Công Sơn, 9.5.1999, viết tặng bạn thơ khi Bùi Giáng mất được mấy tháng.
Thi nhân vĩnh viễn chân trời ấy
Đảo điên điên đảo bụi trần gian
Từ ấy tôi buồn như cỏ dại
Buồn vì một chút bụi lang thang
Những năm 1971-1973 , thường gặp nhà thơ Bùi Giáng lang thang trên đương Lê Văn Duyệt, bây giờ là CMT8,chỉ biết ông là nhà thơ Bùi Giáng,chưa đọc được bài thơ nào của ông.Nhìn bộ dạng như một gã hành khất say, không ai nghĩ đó là Bùi Giáng. Đọc bài thơ Uống rượu ,chợt nhớ tới Đ.V.Thành ,em cột chèo,Thành quê Vĩnh Long, không làm thơ nhưng có mấy lần uống với anh em vài ly lại ca Vọng cổ thật là mùi.
L'ADIEU
Guillaume Apollinaire [ 28 August 1880 - 09 November (1918) ]
J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps Brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends.
Nhà thơ Bùi Giáng dịch
Lời vĩnh biệt
1)
Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...
Nhà thơ Bùi Giáng còn khai triển và tiếp tục viết sang bài thứ hai.
2)
Đã hái nhành kia một buổi nào
Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao
Thu còn sống sót đâu chăng nữa
Người sẽ xa nhau suốt điệu chào
Anh nhớ em quên và em cũng
Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh
Thời gian đất nhạt mờ năm tháng
Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam.
Và tiếp tục dịch thoát ý sang bài thứ ba.
3)
Mùa thu chiết liễu nhớ chăng em?
Đã chết xuân xanh suốt bóng thềm
Đất lạnh qui hồi thôi hết dịp
Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên
Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường
Nhành hoang thạch thảo ngậm mùi vương
Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại
Thạch thượng khuê đầu nguyệt diểu mang.
Góp nhặt , tháng 4 năm 2012...
23 tháng 3, 2012
Phi trường Phụng Dực-Ngày ấy.
Hình này chụp năm 1961, lúc mình mới được 10 tuổi, là nhà đi và đến của Phi trường Phụng Dực, nằm cách Ban Mê thuột (lúc đó là Thị xã) khoảng 8km về phía đông. Phía trên là đài kiểm soát không lưu. Lúc bấy giờ từ BMT đi các nơi bằng đường bộ khá nguy hiểm, khó khăn, dân số cũng không nhiều, đường hàng không với giá khá mềm nên mỗi ngày cũng có mấy chuyến bay.Thủ tục An ninh không chặt như bây giờ, thậm chí còn có thể đưa người thân ra tận phi cơ. Năm 61-62, Ba Má trúng thầu Căng tin bán điểm tâm, giải khát phục vụ cho khách chờ đi và cho cả phi hành đoàn và cho cả những chuyến bay quân sự đáp xuống sân bay.
Những hôm nghỉ học, vẫn được ra phi trường chơi, coi máy bay lên xuống.Thường là đi bằng xe Lam, loại xe máy 3 bánh chở được 8-10 khách.
Có một lần không bao giờ quên, Ba chở ra Phi trường bằng xe đạp, lúc đi ngang gần tới rừng Sao, đường lên dốc khá cao nhưng Ba , lúc đó đã 48 tuổi, vẫn cố đạp lên dốc.Mình thấy thật tội nghiệp, nhẹ nhàng nhảy xuống, chạy theo đẩy xe nhưng Ba biết được, lại bắt ngồi lên để tiếp tục chở đi hết cả một đoạn dốc dài. Mỗi lần đi ngang đây lại nhớ đến những hình ảnh đó , thương Ba biết bao nhiêu. Mấy chục năm gian khó với bao nhiêu tình thương yêu của Ba qua đi thì Người không còn nữa.
Phi trường BMT hiện nay-2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


