8 tháng 3, 2011

Lời kêu gọi nhân ngày 8-3

         1-Lời kêu gọi gửi phụ nữ nhân ngày 8.3 

              Lê Hoàng/Báo Thanh niên
            Hỡi các quý bà, quý cô!
            Hỡi những người tin chắc mình là quý bà, quý cô!
          Hôm nay là 8.3. Là ngày mà các bà khẳng định sự thống trị của mình bằng trăm ngàn cách thức. Kẻ thì mặc quần áo đẹp, vênh váo đi ngoài đường, kẻ thì ngồi gác chân lên ghế xem tivi hoặc xem tạp chí thời trang, trong khi chồng, con quần quật trong bếp. Có kẻ, ghê hơn nữa, nằm hưởng thụ trong phòng mát-xa, trên lưng có mười ký đá nóng và trên đầu có sáu mảnh khăn lạnh, trong lúc chồng, con hớt hải ngoài đường.


             Hỡi các quý bà, quý cô!
        Các bà tưởng chỉ có mình là thông minh ư? Tưởng rằng tất cả đàn ông đều ngốc hay tất cả trai trẻ đều ngây thơ ư? Các bà nhầm. Nhầm một cách dã man.
        Đã từ lâu, toàn thế giới bị các bà lừa. Toàn thế giới cứ tưởng rằng phụ nữ khổ lắm, vất vả lắm, đàn ông con trai lười biếng, ích kỷ lắm, và mỗi năm họ chỉ dành một ngày cho phụ nữ là rất bất công hay rất đáng thương.
        Chỉ có những kẻ nhẹ dạ, nhìn cuộc sống một cách cẩu thả, mới kết luận vội vàng như thế. Sự thật, đàn ông chúng tôi đã bị các bà tước đoạt, bóc lột, thậm chí lạm dụng, không phải một ngày mà cả một đời.
        Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng từ khi sinh ra đến lúc lìa bỏ, không giây nào, không phút nào và không hành vi nào của đàn ông mà không bị, không do phụ nữ chi phối, điều khiển, cướp đoạt.
        Đàn ông học hành để làm gì? Để có kiến thức, từ kiến thức sẽ có lương cao. Nhưng xin hỏi các bà, lương cao mang về cho ai? Nếu không phải vợ, bồ hay bạn gái? Đã có anh nào mang tiền lương nộp cho voi, kỳ đà hay cá sấu chưa? Chắc chắn chưa! Họ chỉ nộp cho phụ nữ, không ở dạng nọ thì cũng dạng kia.
        Đàn ông rèn luyện thân hình, tập tạ, bơi lội, leo dây, đá bóng để làm gì? Để khoe cơ thể săn chắc cho ai coi? Cho chim chóc và cây cỏ à? Đàn ông đánh răng bằng kem hảo hạng cho răng chắc khỏe, gội đầu bằng dầu số một cho hết gàu, tắm bằng sữa tắm đắt tiền cho có mùi nam tính là nhằm mục đích chi nếu không phải mục đích để các bà thưởng thức?
        Ngay cả những hành động riêng tư nhất như hút thuốc lá, uống rượu bia, nếu xét cho kỹ, đàn ông cũng vì phụ nữ mà làm cả. Uống rượu để say, say để dám thổ lộ tình yêu một cách bạo dạn. Hút thuốc để chứng tỏ mình trưởng thành, trưởng thành để có bạn gái được nhanh hơn. Bất cứ ai có chút văn hóa hoặc có chút lương tri đều hiểu điều đó, chỉ có các bà cố tình làm ngơ.
        Rồi đàn ông đọc thơ, đàn ông ca hát, đàn ông gảy đàn cho ai xem? Nếu trời mưa, có một đàn ông ôm bó hoa đứng dưới cột đèn thì chắc chắn là chờ đàn bà. Nếu trời nắng, có một đàn ông phóng xe mướt mồ hôi, trên xe treo một chiếc bánh kem thì toàn nhân loại đều biết cái bánh đó sẽ cho một cô gái ăn. Nếu trời không mưa không nắng mà mát mẻ, có một chàng trai đứng khóc bên vỉa hè thì chắc chắn chàng trai đó mới bị một cô gái bỏ rơi.
        Rõ ràng vì đàn bà, bao nhiêu năm nay, từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, từ thế hệ nọ nối tiếp thế hệ kia, đàn ông đã lên vũ trụ, lên núi cao, lặn xuống biển sâu, rửa bát, quét nhà, giặt đồ, nấu cơm, sửa chữa bàn ghế… không từ bất cứ một công việc gì, dù vĩ đại hay nhỏ nhặt, dù cao quý hay tầm thường. Rất, rất nhiều những đàn ông đã kết hợp cả hai loại việc đó trong cả cuộc đời mình, chỉ với một mục đích là không để đàn bà buồn hoặc không để đàn bà cằn nhằn, la hét, mà cằn nhằn và la hét vốn là những thứ các bà chả được ai khuyên vẫn hay dùng.
        Tóm lại, từ lúc sinh ra cho đến hơi thở cuối cùng, từ đồng lương đầu tiên cho tới đồng xu trong túi, đàn ông đều cho, tặng, dâng hiến hay bị đàn bà tước đoạt. Không ở đâu, không phút nào và không cách nào đàn ông thoát khỏi điều đó. Thậm chí, càng đẹp trai, càng giàu có, càng thành đạt lại càng bị đàn bà khai thác một cách tàn bạo và khốc liệt.
        Thế mà đi đâu, ở đâu, lúc nào, các bà cũng kêu ca, cũng than thở, cũng nhăn nhó, quên phắt rằng nhăn nhó chả đẹp gì. Các bà tuyên bố đàn ông tham lam, đàn ông lười biếng, đàn ông vô tâm và đàn ông keo kiệt. Quà tặng ít, tiền bạc ít và thời gian cũng ít, chỉ có mỗi một ngày 8.3 trong năm.
                  Hỡi các quý bà, quý cô!
        Hãy trả cho thế giới sự thật, hãy công nhận rằng không phải một ngày, mà cả một đời, đàn ông đã bị các cô, các bà chiếm đoạt. 8.3 không phải 24 tiếng đồng hồ. Nó là một ngày dài hơn thế kỷ, là quãng thời gian mà vì nó, bao nhiêu trai tráng và ông già đã hy sinh.
-------------------------------------------------------------------------------------------            

   
   2-Lời kêu gọi đàn ông nhân ngày 8/3  

                       Lê Hoàng/Báo Thanh niên 
                  Viết lúc 2:14 chiều 06/03/2011
                             Hỡi anh em.

       Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
                            Thưa anh em.
       Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
       Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?
       Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
       Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
       Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
       Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
                                      Hỡi anh em.
       Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
       Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
       Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.
       Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.
          Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết!

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

28 tháng 2, 2011

Thơ Con Cóc


  Ngồi buồn nhắn tin cho người bạn trẻ Trần thiệu Nhã mấy câu thơ tếu:

Xuân nầy túng quẩn làm Thơ Cóc,
Bỏ giỏ mang ra bán chợ đời,
Bao kẻ qua đường xem giỏ nói:
Tao không mua Thơ, mua Cóc thôi !


Nhã làm thơ nhắn lại ngay:
Năm nay túng quẩn vì gas ế,
Đành chiết nhỏ ra bán gas lon.
Nghị định vừa ra nên bị dẹp,
Đành quay về lại kiếp gas chai.

Tui:
Bán Gas còn khóc hơn mưa gió
Mày nghĩ làm sao chú bán Thơ.
Hay mày mua giúp tao một sọt,
Về đọc,Thằng Cu khỏi khóc nhè.

Thiệu Nhã:
Thằng cu nhà cháu đang còn nhỏ,
E rằng chưa hiểu hết ý Thơ.
Chỉ sợ cháu mua thơ về đọc,
Con lại khóc nhè, bố nó phê.

Tui:
Năn nỉ bán Thơ mà không được,
Tao phải mang về đăng blog chơi.
Ai ai cũng được xem miễn phí,
Thơ bán cho mày thêm tức thôi. 

Thiệu Nhã:
Ba phút là có bài thơ,
Nguyễn Du mà biết chắc đơ cả người.
Thôi thì ta cứ thầm thì,
Chứ thiên hạ biết chắc kì Chú hen !


Ý thơ bổng chốc tụt đâu mất
Chắc tại thằng Cu nó khóc to.
Thôi đành hẹn Chú hôm sau vậy.
Kiếm chỗ bình yên ta nắn thơ.


            Vài phút là có bài Thơ Cóc, vậy cũng khá lắm rồi :
Thơ mày giống Thơ Cóc con,
Chú  sửa mấy chữ thành con Cóc già.
May ra bán được Thơ nhà,
Đãi Chú một bửa hát Kà rao kê.


Tui:
Cóc giờ có giá hơn Thơ,
Đùi Cóc Tẩm bột: giấc mơ anh ghiền.
Rủ thêm mấy đấng bạn hiền,
Chén anh , chén chú là Tiên trên đời.
Thơ tao chỉ đọc chơi thôi,
Ai mà mua nó: dở hơi, điên khùng.

Chẳng may tao viết lung tung, 
Đọc chưa xong , ói một thùng mật xanh.
Thiệu Nhã:
Nghe xong chẳng thiết rặn thơ,
Muốn đi mua Cóc về chờ giá lên.
Nghĩ đời sao quá lênh đênh,
Thơ thua giá cóc , phận mình biết sao.
Cũng may quen kiếp lao đao,
Tiền gạo, tiền sữa , vẫn cứ nhào vào thơ.


        Hai Chú Cháu làm Thơ tếu cũng vui, cuối cùng tôi chúc Nhã ngủ ngon theo giờ Châu Mỹ. Lý do nó cứ phải thức đêm để chăm thằng Cu ngủ theo giờ Châu Mỹ.

Thơ Con Cóc


  Ngồi buồn nhắn tin cho người bạn trẻ Trần thiệu Nhã mấy câu thơ tếu:

Xuân nầy túng quẩn làm Thơ Cóc,
Bỏ giỏ mang ra bán chợ đời,
Bao kẻ qua đường xem giỏ nói:
Tao không mua Thơ, mua Cóc thôi !


Nhã làm thơ nhắn lại ngay:
Năm nay túng quẩn vì gas ế,
Đành chiết nhỏ ra bán gas lon.
Nghị định vừa ra nên bị dẹp,
Đành quay về lại kiếp gas chai.

Tui:
Bán Gas còn khóc hơn mưa gió
Mày nghĩ làm sao chú bán Thơ.
Hay mày mua giúp tao một sọt,
Về đọc,Thằng Cu khỏi khóc nhè.

Thiệu Nhã:
Thằng cu nhà cháu đang còn nhỏ,
E rằng chưa hiểu hết ý Thơ.
Chỉ sợ cháu mua thơ về đọc,
Con lại khóc nhè, bố nó phê.

Tui:
Năn nỉ bán Thơ mà không được,
Tao phải mang về đăng blog chơi.
Ai ai cũng được xem miễn phí,
Thơ bán cho mày thêm tức thôi. 

Thiệu Nhã:
Ba phút là có bài thơ,
Nguyễn Du mà biết chắc đơ cả người.
Thôi thì ta cứ thầm thì,
Chứ thiên hạ biết chắc kì Chú hen !


Ý thơ bổng chốc tụt đâu mất
Chắc tại thằng Cu nó khóc to.
Thôi đành hẹn Chú hôm sau vậy.
Kiếm chỗ bình yên ta nắn thơ.


            Vài phút là có bài Thơ Cóc, vậy cũng khá lắm rồi :
Thơ mày giống Thơ Cóc con,
Chú  sửa mấy chữ thành con Cóc già.
May ra bán được Thơ nhà,
Đãi Chú một bửa hát Kà rao kê.


Tui:
Cóc giờ có giá hơn Thơ,
Đùi Cóc Tẩm bột: giấc mơ anh ghiền.
Rủ thêm mấy đấng bạn hiền,
Chén anh , chén chú là Tiên trên đời.
Thơ tao chỉ đọc chơi thôi,
Ai mà mua nó: dở hơi, điên khùng.

Chẳng may tao viết lung tung, 
Đọc chưa xong , ói một thùng mật xanh.
Thiệu Nhã:
Nghe xong chẳng thiết rặn thơ,
Muốn đi mua Cóc về chờ giá lên.
Nghĩ đời sao quá lênh đênh,
Thơ thua giá cóc , phận mình biết sao.
Cũng may quen kiếp lao đao,
Tiền gạo, tiền sữa , vẫn cứ nhào vào thơ.


        Hai Chú Cháu làm Thơ tếu cũng vui, cuối cùng tôi chúc Nhã ngủ ngon theo giờ Châu Mỹ. Lý do nó cứ phải thức đêm để chăm thằng Cu ngủ theo giờ Châu Mỹ.

31 tháng 1, 2011

Trả lời Bác Tố bài thơ Vườn dưa

                                               Mỗi năm hoa Mai nở,
                                                              Vẫn thấy Bác Tố già,( Phỏng thơ Vũ Đình Liên)
                                                              Ngồi trong căn phòng nhỏ,
                                                             Tính toán chuyện tiền nong.



Lo Tết cho bao người,
Còn làm thơ đăng báo,
Năm nào cũng cặm cụi,
Mai,  Đào rơi trên lưng.


Năm nay Mai bị điếc,
Nên thấy Anh Bạn già,
Bày Dưa to, Dưa nhỏ
Ra nghía rồi mần thơ.

Ngắm dưa lòng cũng khoái 
Mà lòng e tả tơi.
Tưởng mình ên biết sợ,
Tớ đây không dám xơi !

Tớ chỉ khoái dưa vừa,
Ăn ngon mà không chán,
Quả to trong bị hư,
Ung thư là cái chắc!

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, 
     Đình tiền tạc dạ BÁCH chi Mai.
( Sửa thơ Thiền sư Mẫn giác,xin tha tội)

Xuân nầy Tớ bảnh hơn ai,
Cây Mai nhà tớ lai rai hoa vàng

 

31 tháng 12, 2010

Nhớ về Hai người Thầy năm xưa


        
         Nhớ lúc còn học lớp Đệ thất rồi Đệ lục ở trường TH BMT, lớp tôi học Việt văn  với Thầy Đương. Lúc bấy giờ Thầy đã già rồi, bọn tôi vẫn gọi là Bố Đương. Thầy Đương người Quảng Nam, vẫn thường đi dạy bằng chiếc xe đạp lọc cọc. Đám học trò thích giờ Thầy vì Thầy rất hiền, đến độ đám học sinh  nhiều khi làm ồn, thậm chí chọc phá cả Thầy.Thầy cố làm nghiêm, quát nạt, doạ phạt cấm túc ( chủ nhật phải lên trường học bài, chép phạt và bị ghi vào học bạ ) đủ thứ cũng không hiệu quả. Chỉ đến lúc Thầy  Hiệu trưởng Tuấn đi ngang qua , bọn quỷ mới chịu im.




          Đã hơn 40 năm qua rồi, tôi vẫn luôn nhớ tới Thầy với lòng kính thương vô cùng. Ấn tượng nhất đối với tôi vẫn là những giờ Hán  văn. Nhờ có thầy, tôi biết viết dù  không nhiều những  Hán tự  . Tôi nhớ chữ thứ nhất mà Thầy  dạy viết không phải là chữ  nhất, một vạch, chữ nhị , hai vạch mà là chữ Cổ , gồm chữ thập , giống dấu cộng, phía dưới là chữ khẩu, giống như hình vuông.Thầy nói : chuyện gì qua 10 miệng nói là xưa rồi.Tiếp theo là những chữ Quân  là vua ,v..v....Thầy đọc nhiều câu đối Hán Việt  qua những giai thoại văn chương làm giờ học có lúc thật là hấp dẫn. Thầy giải thích tính tượng hình, tượng thanh của chữ Hán và gieo cho tôi lòng say mê những vẻ đẹp tiềm ẩn trong đó. Văn hoá Việt nam chịu nhiều ảnh hưởng của Trung hoa, có nhiều từ Hán Việt không dễ thay thế bằng tiếng Việt thuần tuý vì nó súc tích ,nếu diễn giải bằng tiéng Việt cũng khá dài dòng.
       Sau đó lên Đệ Tứ, học ở trường Võ Tánh, Nha Trang, trong những giờ Việt văn , tôi học những bài thơ của Nguyễn Công Trứ, vô cùng thích thú khi hiểu được mấy câu thơ chữ Hán, tôi còn nhớ mấy câu :
                            Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử
                   Lưu thủ đan tâm chiếu hản thanh
                   Đã chắc rằng ai nhục, ai vinh,
                   Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ .

                                            (Chí nam nhi)  
            tạm dịch:
                      Xưa nay hỏi có ai không chết
                    Hãy để lòng son chiếu sử xanh........

                                    Chữ Nhàn-Nguyễn Công Trứ

              Thị tại môn tiền náo    ( náo 閙, môn 門, thị 巿 )

  Nguyệt lai môn hạ nhàn  ( nhàn 閒, môn 門, nguyệt 月 )
                  
                      (Chợ nằm trước cửa thì huyên náo;
                         Trăng soi dưới cửa thì thanh nhàn.)

      Hay vô cùng trong phép chiết tự của chữ Hán khi ghép chữ thị nằm dưới chữ môn thành chữ náo, ghép chữ nguyệt  dưới chữ môn thành chữ Nhàn.
        Đọc một bài thơ tứ tuyệt  có người ví như xem một bức tranh đẹp, có khi chỉ cảm nhận được mà không phân tích được
                                                      bài   LƯƠNG CHÂU TỪ  (Vương Hàn ) 
                            Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi ,  
                     Dục ẩm tì bà mã thượng thôi ,  
                     Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu,
                     Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi   
  



                                                     葡萄美酒夜光杯,

                                 欲飲琵琶馬上催.

                                 醉臥沙場君莫笑,

                                古來征戰幾人回?
                                           
  
         Dịch nghĩa bài thơ : Rượu ngon đựng trong chén dạ quang. Toan uống thì tiếng tì bà đã dục lên ngựa. (Tui) say nằm trên bãi chiến trường (thì) xin bạn chớ cười, vì thử hỏi từ xưa đến nay đi chinh chiến có được mấy ai trở về ?
          Một đoạn trong bài Tương tiến tửu của Lý Bạch
Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai

Bôn lưu đáo hải bất phục hồi

Quân bất kiến cao đường minh kinh bi bạch phát


Triêu như thanh ty mộ thành tuyết
Phỏng dịch:
Anh có thấy nước Hoàng Hà từ trên trời đến,
tuôn chảy về biển không quay về.
 Soi gương tủi phận ê chề
    Sầu cho tóc bạc u mê tuổi đời
      Trong nhà có treo một bức Thư pháp do anh Minh một người bạn trong PNJ tặng.
 ( thơ của thiền sư Mẫn giác)

  Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận 
 Đình tiền tạc dạ nhất chi Mai
       (Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết.
       Đêm qua sân trước một nhành mai)
  
   Một Triết lý lạc quan ,yêu đời không phải ai cũng ngộ ra

 Phong kiều dạ bạc của Trương Kế , bản dịch của Tản Đà :

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,        
        Giang phong ngư hoả đối sầu miên,              
         Cô Tô thành ngoại Hàn San Tự,                       
 Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.  


                                           Nguyên bản chữ Hán:
                                        楓橋夜泊
                                              月落烏啼霜滿天
                                        江楓魚火對愁眠
                                        姑蘇城外寒山寺
                                        夜半鐘聲到客船

  Quạ kêu, trăng lặn, sương rơi,  
Lửa chài ,cây bãi, đối người nằm co.
Con thuyền đậu bến Cô Tô 
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San 

    Có mấy  câu đối hay trong các giai thoại văn chương

            Quan Vũ với Hoạn quan nói kháy nhau  theo cách đồng âm dị nghĩa
                               cậy mạnh,  ra  múa, vũ bị mưa,  ướt cả lông.
                           Thị vào hầu, thị đứng thị trông, thị cũng muốn, thị không 
có ấy. 
hay:    

      Vũ vô kiềm toả năng lưu khách    


       (Mưa không then khoá mà giữ được khách-Đàm Thuận Huy )

                                  Sắc bất ba đào dị nịch nhân . 

      ( Sắc đẹp không sóng nổi cũng làm người ta chìm đắm-Ng Giản Thanh)
           
        Lên Đại học, năm 1970, tôi học khoa Hoá Hữu Cơ ỏ trường Đại học Khoa học Saigon. Trong suốt mấy năm, mãi đến khi học dang dở năm thứ 2 chương trình Tiến sĩ đệ tam cấp Hoá Hữu Cơ , năm 1975, tôi luôn tự hào được làm học trò của Giáo sư Lê Văn Thới.Thầy Thới cũng dạy cho tôi thêm nhiều kiến thức về từ Hán Việt. Nhiều danh từ chuyên môn trong ngành Hoá , nguyên thuỷ bằng tiếng Anh hoặc Pháp , được Thầy chuyển sang tiếng Việt (để dạy cho Sinh viên và trở thành những từ chuyên môn trong các giáo trình Hoá học của Việt nam), có khi bắt buộc phải thay bằng từ Hán Việt. Một từ rất quan trọng  để chỉ cấu hình của nguyên tử Carbon trong hợp chất Metan CH4, đó là Carbon Phi đối xứng,trong đó nguyên tử carbon có hoá trị 4, liên kết với 4 nguyên tử Hydro nằm ở 4 góc của 1  tứ diện đều.Thầy giải thích kỹ tại sao không thể dịch là carbon bất đối xứng hay vô đối xứng.



        Tấm hình chụp thầy Nguyễn Chung Tú, thầy Lê Văn Thới , thầy Chu Phạm Ngọc Sơn đang ngồi Ban Giám Khảo  cho Luận án Tiến Sĩ Đệ Tam Cấp của Nguyễn Huy Ngọc .
          Thầy Thới dạy cả nhưng chuyện không dính đến chuyên môn như chúng ta chỉ được đọc hay viết sông Hương  hoặc Hương Giang mà không là sông Hương giang ; sông Hồng hoặc Hồng Hàmà không là sông Hồng Hà ; chỉ đọc Nhà Chính trị hoặc Chính trị gia chứ không thể là Nhà Chính trị gia, Chỉ gọi Tân dược chứ không được gọi thuốc Tân dược .Nói tóm lại không được dùng thừa chữ.
           Mỗi lần đọc một câu thơ  hay một câu đối Hán Việt , tôi vẫn nghĩ đến Thầy Đặng Đương và thầy Lê Văn Thới là 2 người Thầy đã ươm cho tôi lòng yêu thích văn thơ Hán Nôm. Kính gửi đến Hai Thầy, ở một nơi xa lắm, lòng kính trọng và biết ơn của con.  
                                                                                                               Đỗ Phước Thanh